Hai chuyến bay miễn phí đã đưa gần 350 sinh viên, công nhân nghèo về quê miền Trung đón Tết trong chương trình “Tết trọn từng giây”.

Cô Nguyễn Thị Thu, hành khách lớn tuổi nhất chuyến bay, chia sẻ: “Mười năm rồi tôi chưa về quê đón Tết. Gánh nặng cơm áo gạo tiền hàng tháng khiến tôi chật vật xoay xở, làm sao nghĩ đến việc trở về quê vào dịp Tết. Đây là lần đầu tiên trong đời, và cũng là may mắn bất ngờ với tôi trong dịp Tết này, khi được ngồi máy bay về”.
 
tang 350 ve may bay mien phi cho sinh vien cong nhan

Niềm vui của chị em Vương Dương Thị Kiều Loan và Vương Dương Thị Kiều Thảo khi gặp lại em trai và cha.

 
Cùng chung tâm trạng như cô Thu, vợ chồng anh Trần Lương Nam và chị Nguyễn Thị Kim Liên, công nhân tại Công ty TNHH Huy Việt cho biết, hai vợ chồng cùng là công nhân, làm vất vả mà lương cũng chỉ ba cọc ba đồng, năm nào cũng chật vật lắm mới dành được chút ít về quê thăm nhà. Từ ngày sinh thằng cu, anh chị phải cố gắng lắm mới đủ tiền mua sữa cho con. Năm nay, hai vợ chồng được trao tặng vé về quê bằng máy bay, nên có dịp đưa con về gặp ông bà.
 
 
Trải qua hành trình bay với nhiều niềm vui và những phần quà từ ban tổ chức, lúc đến sân bay Đà Nẵng, không ít hành khách rơi nước mắt khi nhìn thấy những người thân vẫy tay chờ đón qua khung cửa kính sân bay.
 
 
Đó cũng là câu chuyện của chị Lương Thị Trung Thực (quê tại Quảng Nam). Vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn, chị để con ở lại quê nhà cho ông bà ngoại, một mình lên thành phố làm công nhân được gần 5 năm. Khi biết tin mình được về quê trong dịp Tết này, chị tâm sự: “Cả đêm hôm qua hầu như mình không ngủ được chút nào vì hồi hộp tới lúc gặp lại con”. Khi bước ra khỏi phòng chờ, chị đã không thể ngăn được những giọt nước mắt hạnh phúc khi thấy con trai đứng đó, trong vòng tay của bà ngoại, mở đôi mắt to tròn để tìm mẹ trong dòng người xa quê trở về.
 
 
 
tang gan 350 ve may bay cho sinh vien cong nhan

Niềm vui của các bạn sinh viên trên chuyến bay miễn phí ngày cuối năm.

 
 
Càng yêu thương, nhớ nhung con bao nhiêu, chị càng xúc động và xót xa bấy nhiêu khi nghe con trai hỏi mẹ: “Sao mẹ đi lâu thế không về? Con không nhớ được mặt mẹ nữa, con chỉ quen chơi với bà ngoại thôi”. Câu nói ngây ngô, thật thà của đứa nhỏ 5 tuổi khiến những người xung quanh nghẹn ngào, không nói nên lời. Chị Thực tâm sự: “Tôi thấy có lỗi với con nhiều lắm, bấy lâu nay cứ cho rằng đi làm là vì con nhưng bây giờ mình thật sự rất xúc động khi gặp con mà nó không nhận ra mẹ. Nhất định tôi sẽ dùng những năm tháng sắp tới để bù đắp cho tuổi thơ vắng mẹ của con”.
 
 

tang cho 350 sinh vien cong nhan ve may bay mien phi Giây phút đoàn tụ xúc động.

 
 
Không giống với những người bạn đồng hành của mình, cô sinh viên Huế Nguyễn Thị Quỳnh Như dường như không thể tin vào mắt mình khi người cha thân yêu đã lặn lội đường sá xa xôi để tới đón cô về nhà ăn Tết. Phải cho tới khi người cha già lại gần, ôm cô và lau những giọt nước mắt đang rơi trên má, Quỳnh Như mới dám tin đây là sự thật. Sau khi bình tĩnh trở lại, Như lặng lẽ chia sẻ về người cha của mình: “Ba không thể nghe tiếng em nói, ba cũng không thể nói cho em nghe, dù chỉ là tiếng ú ớ, nhưng lần nào em gọi điện về ba cũng cố giành lấy điện thoại, áp vào tai mình. Với em, sự im lặng của ba còn có ý nghĩa hơn vạn lời nói, vì đấy là ba em, là gia đình em”.
 
 

Phương Thảo

Nguồn : http://doisong.vnexpress.net/tin-tuc/nhip-song/gan-350-sinh-vien-cong-nhan-ngheo-nhan-ve-may-bay-mien-phi-2945111.html